Trần Thị Thanh Trúc - gương hiếu thảo vượt khó học giỏi

In

(Dongkhoi.com.vn)-Một ngày cuối tháng 12-2010, tôi tìm đến trường THPT Lê Anh Xuân để gặp cô bé Trần Thị Thanh Trúc, học sinh lớp 10 C1. Hôm ấy, em không có mặt ở trường, tôi phải tìm về nhà em ở ấp Thanh Sơn 2, xã Thanh Tân, Mỏ Cày Bắc. Trong căn nhà nhỏ nằm ven con lộ dẫn đến phà Hàm Luông (cũ), Trúc ra chào tôi. Cô bé có gương mặt sáng, nhưng thân hình thì nhỏ bé, tiều tụy như đứa trẻ mới lên mười chứ không như dáng dấp của cô học sinh lớp 10 ở tuổi mười lăm. Tôi hỏi: “Con đang làm việc gì?” Con đang xem lại bài, chuẩn bị cho những môn thi cuối cùng của học kỳ I vào chiều nay, Trúc trả lời.

Trong nhà, trên tấm vách không lành lặn ngăn nhà trên và nhà dưới được che kín bằng những tấm giấy khen của Trúc từ lớp ba đến lớp chín, với thành tích học sinh giỏi. Bên cạnh những giấy khen của trường là hai bằng khen của UBND tỉnh Bến Tre tặng em về thành tích “Người con hiếu thảo lần thứ IV năm 2004” và thành tích “Tiêu biểu xuất sắc trong phong trào Công giáo yêu nước tỉnh Bến Tre 5 năm (2005-2010); bằng khen của Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Đại hội đại biểu con cháu hiếu thảo toàn quốc lần thứ IV-2007 (lúc Thanh Trúc đang học lớp 6, Trường THCS Nguyễn Văn Tư) được treo nơi trang trọng. Mười  năm qua, vừa đi học, vừa chăm sóc mẹ bệnh tật, vậy mà năm nào em cũng đạt danh hiệu học sinh giỏi. Thanh Trúc còn là đại biểu trong Đại hội thi đua của ngành giáo dục được tổ chức trong những ngày cuối tháng 10-2010 tại thủ đô Hà Nội.

Lời tâm sự của Thanh Trúc không khỏi làm chúng tôi xúc động và nể phục về một nghị lực phi thường của cô học trò nghèo này. Khi em vừa tròn một tuổi, cái tuổi còn cần sự chăm sóc, ẵm bồng của mẹ thì mẹ em lâm bệnh. Nhà hết tiền, cha em phải mượn nợ. Nợ mỗi ngày một nhiều, mà bệnh của mẹ em thì ngày càng nặng… Thanh Trúc bùi ngùi kể: “Gia đình lúc ấy gặp khó khăn, không có điều kiện để cho anh của con tiếp tục học, anh phải bỏ trường khi đang học lớp chín. Không tiền trị bệnh cho mẹ, anh của con phải đi bán vé số. Cho đến khi con lên 4 tuổi thì việc chăm sóc mẹ được giao cho con. Việc đút cơm, nước, thuốc thang cho mẹ, con đều làm thay để anh của con đi làm mướn kiếm tiền. Nhớ những lúc con đi học mẫu giáo về vừa mệt, vừa đói, lại không có cơm ăn. Nhìn thấy mẹ đói, con không biết nấu cơm, phải bưng chén đi xin cơm nhà hàng xóm về đút mẹ một nửa, con ăn một nửa rồi ống nước thêm cho đỡ đói. Đúng 6 tuổi, ngày đầu tiên đi học lớp một cũng là ngày con bắt đầu tập nấu cơm, tuy không ngon nhưng cũng giúp mẹ và con no bụng. Cuộc sống khó khăn, bận bịu với việc chăm sóc mẹ, con vẫn cố gắng học tập. Ở trường, con chú ý nghe thầy cô giảng bài, chỗ nào không hiểu con hỏi ngay và tranh thủ học bài trong giờ ra chơi. Ít thời gian còn lại ở nhà con hoàn thành những bài học và chuẩn bị bài mới. Kết quả, từ năm học lớp ba đến năm học lớp chín, con đều là học sinh giỏi. Hiện tại con sẽ cố gắng nhiều hơn, vượt qua mọi khó khăn để học thật giỏi, vì chỉ có học tốt mới biến mơ ước của mình thành sự thật. Con muốn trở thành một người hữu ích để không là gánh nặng cho mọi người, không phụ tấm lòng của mọi người đã dành cho con…”.

Thời gian còn lại, tôi tranh thủ hỏi thăm bà Huỳnh Thị Trích, 51 tuổi, mẹ em Thanh Trúc. Bà Trích nói: “Tui còn nhớ kỹ lắm, lúc con Trúc mới học mẫu giáo cũng là lúc tôi bị tê liệt hoàn toàn, khi đó cha nó cũng bị bệnh (giãn cột sống và đãng trí), thằng Trường (anh trai Trúc –NV) thì đi làm cho người ta nên mọi chuyện trong nhà từ đó cho đến giờ đều do con Trúc làm hết. Tội nghiệp nhất là những lúc nó bưng tô đi khắp xóm xin cơm…”. Nói đến đây, hai giọt nước mắt của bà chảy dài trên má.

Cô giáo Lý Ngọc Trân, Chủ nhiệm lớp 10C1 - Trường THPT Lê Anh Xuân nhận xét về Thanh Trúc: “Em rất khiêm tốn, hòa đồng trong quan hệ bạn bè, tham gia tích cực các phong trào của lớp. Em học tập rất chuyên cần, không vắng, không đi trễ, tại lớp thường xuyên trao đổi bài với các bạn. Nhà trường cũng biết rõ hoàn cảnh của em và đã tạo điều kiện giúp em trong học tập”.

Qua bài báo này, hy vọng có nhiều nhà hảo tâm cùng  hỗ trợ, tiếp sức cho cô học trò Trần Thị Thanh Trúc vượt qua những khó khăn, có điều kiện tiếp tục chữa bệnh cho mẹ và thực hiện được ước mơ của mình.

Bài, ảnh: TRẦN TUYẾN


Tin mới hơn:
Tin đã đăng: