Sở Giáo dục và Đào Tạo Bến Tre

Học tập

Dùng vé số dạy học

Email In PDF.

(Tuoi Tre Online) - Cả trăm món đồ dùng dạy học được tạo ra từ bàn tay của thầy Nguyễn Hoàng Long (Bến Tre) đã hỗ trợ đắc lực cho nhiều giáo viên dạy hình học không gian.

Thầy Long trong một giờ lên lớp - Ảnh: N.Tài
Thầy Long trong một giờ lên lớp - Ảnh: N.Tài

Ít ai biết rằng để hoàn thành những mô hình dạy học ấy, thầy Nguyễn Hoàng Long (hiệu phó Trường THPT Che Guevara - huyện Mỏ Cày Nam, tỉnh Bến Tre) phải đi khắp nơi xin những tờ vé số cũ về dự trữ và từng bị đồng nghiệp hiểu lầm là nghiện vé số.

Dạy hình học không gian bằng mô hình dạy học của thầy Long, cả giáo viên và học trò đều rất thích. Học trò mau hiểu bài, thích học hình học không gian hơn. Cô thấy trò hiểu bài, bài giảng sinh động hơn nên cũng rất vui.

Mới đầu cũng nghĩ thầy Long sanh tật chơi vé số. Sau này còn bất ngờ hơn khi nhận những đồ dùng dạy học từ tay thầy. Mà công nhận thầy Long chịu khó thiệt, xin vé số rồi ngồi gấp tỉ mỉ. Chắc phải tâm huyết lắm mới làm được vậy

Cô Phạm Thị Kim Thoa (giáo viên dạy toán Trường THPT Che Guevara)

Không còn những tiết học chay

Trống điểm, thầy Long cặp ngang thắt lưng một chiếc thùng to tướng bước vào lớp học. Từ chiếc thùng cactông, từng khối hình học đa diện đủ màu sắc được thầy Long đem ra, xếp ngay ngắn trên bàn trước ánh mắt thích thú pha lẫn sự tò mò của học trò.

Không để học sinh chờ đợi lâu, thầy Long chuyền từng khối hình học xuống lớp rồi đi sâu vào giảng giải.

“Khối đa diện đều là hình đa diện lồi và phải thỏa hai tính chất: một là các mặt là đa giác đều bằng nhau, hai là mỗi đỉnh của nó là đỉnh chung của cùng một số cạnh” - thầy Long mở đầu phần kiến thức chung.

Biết chắc những khái niệm khô khan sẽ khó đọng lại trong tâm trí học trò, thầy Long liền mang khối đa giác ra chỉ từng cạnh một rồi phân tích.

Lần lượt như thế, từng khối hình học được thầy Long đem ra “mổ xẻ” để học trò hiểu sâu hơn. Chẳng mấy chốc những kiến thức hình học khô khan, khó hiểu đối với nhiều học sinh lớp 12T2 nay lại trở nên dễ tiếp thu hơn hẳn nhờ những khối đa diện đều, khối lục giác, bát giác, khối hình quả trám... thấy được, sờ được chứ không phải nằm vô tri trên sách vở.

Cuối tiết học, cả học sinh và thầy Long đều rời lớp với nụ cười tươi tắn vì không còn những tiết học chay.

Em Nguyễn Ngọc Hân, học sinh lớp 12T2, cho biết lúc trước rất ngại học môn hình học không gian, nhưng nhờ những khối hình học của thầy Long mà giờ đây đã “nghiện” học toán.

“Những tiết hình học không gian có dụng cụ học tập bắt mắt, sinh động nên kiến thức cũng dễ hiểu và tạo cho các bạn thích thú hơn. Thầy vừa đưa ra lý thuyết thì ngay lập tức thầy có hình minh họa liền nên em nhớ bài lâu hơn” - Hân chia sẻ.

Nhờ những tác động tích cực của bộ đồ dùng đặc biệt này mà nhiều thầy cô trong tổ dạy toán “đặt hàng” thầy Long làm cho mỗi người một bộ. Lý do được các giáo viên đưa ra là có lỡ trùng tiết dạy thì còn có bộ khác mà dùng.

Cũng chính vì lẽ đó mà các giáo viên dạy toán gần như khác hẳn những đồng nghiệp khi đến tiết hình học không gian ai cũng nách một thùng “đồ nghề” bự chảng.

Vất vả chinh phục

Trở về phòng giáo viên, thầy Long cất cẩn thận dụng cụ học tập rồi kể: “Những tiết hình học không gian thường khá khô khan và khó hiểu. Đôi lúc dạy xong cả hai tiết mà học trò không nắm được bao nhiêu nên thầy thấy ray rứt lắm.

Sau đó mới lên mạng tìm xem có giải pháp nào không. Một lần tình cờ thấy dạy xếp giấy origami, thầy chợt nảy ý tưởng sao mình không vận dụng xếp thành những khối hình học để dạy cho học trò.

Mới đầu thầy xếp bằng tờ lịch, sau này phát hiện xếp bằng vé số hình rất đều lại dễ xếp được những hình phức tạp nên thầy tìm đến những người bán vé số dạo để xin hoặc đi lượm”.

Thời gian đầu bắt tay vào xếp hình, trong cặp thầy Long lúc nào cũng có một xấp vé số dự trữ. Thấy vậy nhiều đồng nghiệp nghi ngờ, thậm chí xa lánh vì nghĩ thầy Long nghiện vé số.

Sau khi thầy Long giải thích và kể rõ ngọn nguồn những tờ vé số mà thầy có được là đi xin hoặc lượm ở ngoài đường, nhiều người ngã ngửa.

“Nhiều người cũng hỏi đã là thầy mà còn đi xin rồi đi lượm từng tờ vé số không mắc cỡ sao, nhưng thầy nghĩ có gì to tát đâu. Thật ra mới đầu nhiều cô chú bán vé số cũng rất ngạc nhiên, nhưng sau khi biết mục đích của mình thì các cô chú lại chủ động tìm mình để cho” - thầy Long nhớ lại, tươi cười.

Vượt qua cửa ải của đồng nghiệp nhưng về đến nhà thầy Long lại vấp phải sự phản ứng của gia đình. Công việc gấp hình đòi hỏi sự tỉ mỉ lại tốn nhiều thời gian, hơn nữa lại bày biện khắp nhà nên thầy Long thường bị vợ càm ràm.

Thế rồi những khối đa diện 20 mặt, khối sao cụt 12 mặt đều, khối tứ diện... hoàn thành nhìn rất bắt mắt, không những chinh phục được các cô cậu học trò mà còn làm cho nhiều người hiểu thầy hơn.

NGỌC TÀI - THÀNH NHƠN
 

Khi trò gọi cô là 'dì ghẻ'

Email In PDF.

Bao thế hệ học trò trường THPT Sương Nguyệt Anh và trường THPT Phan Liêm (huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre) vẫn thường gọi cô Nguyễn Thị Huỳnh Mai là... “dì ghẻ”.

Số là cô dạy môn văn và thường đảm nhận vai mụ dì ghẻ khi dạy tác phẩm Tấm Cám. Cô Mai còn có những sáng kiến rất táo bạo như viết nhật ký lớp học, đổi mới tiết sinh hoạt chủ nhiệm, họp phụ huynh, rèn luyện kỹ năng lắng nghe tích cực của giáo viên chủ nhiệm... Thông qua đó cô nắm bắt được tâm tư tình cảm của học trò từ bạn học khá đến bạn cá biệt.

Khi trò gọi cô là 'dì ghẻ'
Cô Huỳnh Mai (thứ ba từ phải sang, hàng đầu tiên) cùng các học trò mình - Ảnh: nhân vật cung cấp.

Từ nhật ký lớp học...

"Là giáo viên dạy ngữ văn, tôi rất tâm đắc với quan điểm nghệ thuật của nhà văn Nguyễn Tuân. Mỗi nhân vật trong trang viết của ông dù là ai họ cũng phải là người nghệ sĩ trong nghề nghiệp của mình. Và tôi cho rằng giáo viên cũng là nghệ sĩ", cô Nguyễn Thị Huỳnh Mai.

“Các em thân mến, cô không có tham vọng gì khi bắt các em phải viết nhật ký. Cô chỉ nghĩ rằng quỹ thời gian để cô hiểu về các em quá ít. Cô mong muốn, hi vọng qua những dòng cảm xúc của các em (có thể rất ngắn), cô có thể là một cô chủ nhiệm tốt, một người chị, người bạn gần gũi của các em”.

Đó là những dòng chia sẻ rất đỗi chân tình mở đầu Nhật ký lớp học của cô Mai dành cho học trò lớp 12A4 và cũng là lớp do cô chủ nhiệm.

Sản phẩm tinh thần này được viết vào niên khóa 2009-2010 lúc cô công tác tại trường THPT Sương Nguyệt Anh và cũng là sáng kiến kinh nghiệm đoạt giải A năm học đó. Giờ đây, khi đã chuyển công tác sang trường THPT Phan Liêm và chia tay bao thế hệ học trò nhưng khi nhắc đến những kỷ niệm về quyển sổ báu vật ấy, đôi mắt cô lại ánh lên một niềm vui khó tả.

Vô vàn câu nói yêu thương kèm theo những nỗi niềm thầm kín, những vui buồn vu vơ tuổi học trò được ghi chép cẩn thận. Nắn nót từng chữ nghiêng nghiêng, cô học trò tên Trinh thổ lộ: “Bước vào năm học 12 mình vô cùng mệt mỏi và căng thẳng. Những tưởng bao căng thẳng như dồn lên đôi vai bé nhỏ của mình khiến mình không thể đứng vững được nữa”.

Sau khi hóa giải những gút mắc cho trò, cô Mai lại ân cần tâm sự pha lẫn chút tếu táo vào quyển nhật ký: “Năm nay mẹ có tổng cộng 44 đứa con ngang hông cả trai lẫn gái. Nhắc đến các con của mẹ quả thật mỗi người mỗi vẻ. Con Trinh giữ em nhiều quá nên lớn hổng nổi. Thằng Mẫn lúc nhỏ có tật ăn cơm ngậm mãi trong miệng nên giờ lớn tí lại có tật nói lắp. Còn Tuyết Trinh, Bé Hai, Bé Tứ sao “mama” thấy các con có một chút gì đó khó gần... Quyển sổ này là cánh cửa cô trò mình cùng mở ra để thấu hiểu nhau”.

... Đến tháo gỡ những gút mắc

Cô Mai cho biết ghi nhật ký không phải là điều mới mẻ đối với học sinh, nhất là học sinh phổ thông. Viết là cách thể hiện tình cảm dễ dàng không gượng ép. Nhờ những dòng tâm sự mà cô nắm được tình hình tâm sinh lý của học trò để từ đó có hướng giải quyết kịp thời, giúp những mầm non thân thương vượt qua khó khăn trong cuộc sống và học tập.

“Nhật ký lớp học thành công nhất ở chỗ các thành viên trong lớp rất đoàn kết với nhau và rất tin tưởng giáo viên chủ nhiệm. Để khi các em cần giúp đỡ sẽ nghĩ ngay đến cô. Ngược lại lúc giáo viên dạy dỗ các em cũng rất nghe lời” - cô Mai chia sẻ.

Cô dẫn chứng trường hợp của em Linh khi em trút hết bầu tâm sự vào nhật ký: “Hôm nay đi học về tôi cảm thấy rất buồn vì điểm kiểm tra môn toán của mình rất thấp. Tôi không hiểu tại sao mình học mấy môn tự nhiên dở tệ quá. Vì lớp tôi là lớp tuyển nên thầy giảng bài và cho đề hơi cao một tí nhưng đâu phải bạn nào cũng giỏi đồng đều như nhau. Thông qua những dòng nhật ký tôi mong cô chủ nhiệm hãy chuyển lời đến thầy, hãy giảng chậm một tí...”.

Sau khi đọc xong, cô không chần chừ dắt tay học trò mình đến gặp thầy toán nhờ thầy kèm cặp trò này nhiều hơn, đồng thời “tỉ tê” để thầy thay đổi cách truyền đạt. Kết quả không chỉ Linh mà nhiều học trò yếu môn toán đều vượt qua kỳ thi tốt nghiệp với số điểm khá cao.

Mỗi tuần sẽ có khoảng năm trò viết những dòng chia sẻ và bất kỳ thành viên nào của lớp cũng được đọc nhật ký này. Đến thứ bảy giáo viên chủ nhiệm thu lại quyển nhật ký. Những nội dung chung sẽ được giáo viên trực tiếp trao đổi với lớp hoặc với thầy cô liên quan, còn những nội dung riêng tư giáo viên trực tiếp trao đổi với trò đó.

“Giáo viên không chỉ có nhiệm vụ đứng trên bục giảng để giảng dạy tri thức mà còn phải đảm bảo vai trò của một người thân trong gia đình, sẵn sàng chia sẻ với các em trong mọi hoàn cảnh. Đó mới là công tác chủ nhiệm” - cô Mai nhấn mạnh.

Bạn Nguyễn Trần Mai Hương, một trong 44 đứa con “ngang hông” của cô niên khóa 2009-2010, chia sẻ: “Nhờ cô em có thêm niềm tin, nghị lực trong cuộc sống. Cô chính là chỗ dựa, là người mẹ, người chị thân thiết của chúng tôi. Giờ nhớ lại năm học đó thầy cô và bạn bè không khác gì một đại gia đình”.

Mở diễn đàn cho phụ huynh

Dù ba năm qua không còn làm công tác chủ nhiệm nhưng không vì thế mà tình yêu của cô Mai dành cho học trò sút giảm. Thỉnh thoảng cô vẫn làm giáo viên chủ nhiệm “hờ” trong lúc nhà trường thiếu giáo viên. Hai niên khóa gần đây cô mạnh dạn đưa mô hình họp phụ huynh cải tiến vào ứng dụng.

Thay vì dành thời gian thông báo tình hình học tập các học sinh trong lớp, thông báo các khoản phí, cô lại biến buổi gặp mặt thành “diễn đàn” tâm sự giữa cha mẹ, ông bà với con cháu.

Cô Mai giải thích cách làm trước ngày họp phụ huynh, cô cho học trò “thú tội” với phụ huynh những gì làm được và chưa làm được rồi bỏ vào ngăn bàn. Sáng hôm sau phụ huynh sẽ ngồi vào đúng vị trí đó, đọc những dòng tâm sự rồi viết “tâm thư” gửi lại cho các em.

“Ba mẹ con đi làm xa, gửi con cho dì nuôi. Quần áo con dì giặt, cơm con ăn dì nấu. Dì chỉ có một mong muốn là con học tập thật tốt”. “Con nhờ ông đi họp phụ huynh vì sợ cha mẹ rầy la. Ngày xưa cha con cũng như con vậy đó.

Ông mong con cố gắng học giỏi để sau này thành tài” - những lời tâm sự đầy cảm động nhiều lần khiến cô Mai không cầm được nước mắt và càng tin tưởng bằng cách này sẽ làm lay chuyển các cô cậu học trò của mình. Dự định sắp tới của cô Mai là sẽ phối hợp với một số thầy cô khác triển khai mô hình kỹ năng lắng nghe tích cực của giáo viên chủ nhiệm. Đây là mô hình cải tiến của nhật ký lớp học.

Theo đó, mỗi bạn sẽ có riêng một quyển sổ tay nhỏ ghi chép những dòng tâm sự của mình. Cách làm này sẽ khắc phục được hạn chế của nhật ký lớp học là đảm bảo tính riêng tư để các em thoải mái giãi bày tâm sự.

 

 

Theo Thành Nhơn - Ngọc Tài/Báo Tuổi Trẻ

 

Học chuyên lý đậu thủ khoa y

Email In PDF.

(Thanh Niên Online)-Trần Minh Huy, học sinh Trường THPT chuyên Bến Tre, là một trong 2 thí sinh đậu thủ khoa Trường ĐH Y Dược Cần Thơ với 27,5 điểm. Điều đáng nói, Huy là học sinh chuyên lý nhưng điểm đậu vào Trường ĐH Bách khoa TP.HCM chỉ đạt 25,5, trong khi ở ngành y thì Huy lại đạt điểm cao hơn hẳn.


Trần Minh Huy - Ảnh: K.C

Lý giải việc chọn thi vào ngành y, Huy bộc bạch: “Bản thân em từ nhỏ sức khỏe không tốt, thường hay bệnh, phải đi trị nhiều nơi nhưng bệnh vẫn không hết hẳn nên em hiểu nỗi khổ của người bệnh. Từ đó, em ấp ủ ước muốn học thành bác sĩ có chuyên môn giỏi, trước hết để tự trị bệnh cho mình, sau là góp phần giúp đỡ người khác”.

Bà Phạm Thị Hoàng (mẹ của Huy) chia sẻ: “Cháu là học sinh chuyên lý, từng đoạt nhiều giải về môn này như giải nhất cấp tỉnh năm lớp 9, giải nhì cấp tỉnh năm lớp 11, giải ba cấp tỉnh năm lớp 12… nên cứ nghĩ cháu sẽ chọn ngành nào phù hợp với môn chuyên mình đã học. Ai dè năm lớp 11 cháu bày tỏ quyết tâm đi theo ngành y khiến gia đình cũng thấy lo nhưng không cản”.

Có một thuận lợi khi cha mẹ Huy đều là nhà giáo, có cuộc sống ổn định nên nỗ lực tạo điều kiện tối đa cho con thực hiện ước muốn của mình, như cho Huy đi học thêm các môn toán, hóa, sinh là những môn cần thiết cho việc thi ngành y. Nhưng cái chính là nỗ lực tự học của Huy. Theo lời mẹ Huy, để thực hiện được ước mơ, ngoài việc hoàn thành yêu cầu của lớp chuyên lý, Huy đã lập cho mình một lịch tự học nghiêm túc để từ đó qua thầy cô, bạn bè, internet, Huy miệt mài bổ sung những kiến thức còn thấy khiếm khuyết. Việc Huy đậu thủ khoa khi thi vào Trường ĐH Y Dược Cần Thơ chính là sự bù đắp xứng đáng cho sự miệt mài đó.

Khoa Chiến

 

Gương hiếu học Đặng Thị Bảo Trâm

Email In PDF.

Bài, ảnh: THẠCH THẢO

Trâm mới 4, 5 tuổi, cha mẹ đã ly dị, bỏ hai chị em sống với ông bà ngoại cho đến nay. Thấy cái nghèo đã mấy đời đeo bám nhà mình, Trâm thấu hiểu và muốn vượt lên số phận bằng con đường học vấn. Vì thế, mấy năm liền, Đặng Thị Bảo Trâm lớp 12A1 Trường THPT Lê Hoàng Chiếu (Bình Đại) luôn là học sinh xuất sắc dẫn đầu khối với số điểm trung bình 9,6.

Thoạt đầu nhìn Đặng Thị Bảo Trâm khó ai nghĩ em là một học sinh vắng tình thương cha mẹ và cuộc sống nhiều thiếu thốn. Quan sát thấy vai và tà áo Trâm đã sờn rách, hỏi thăm mới biết cô học trò nhỏ đi học chỉ có một bộ áo dài đã mặc 3 năm liền, đường đến trường là những chuỗi ngày đi bộ, quá giang bạn. Thầy cô thương, cho em thêm bộ đồng phục, xe đạp. Sống trong vòng tay trìu mến của ông bà, thầy cô, bè bạn là hạnh phúc, động lực phấn đấu cho Trâm học tập. Nhờ vậy mà trên gương mặt em lúc nào cũng tươi nụ cười, có người bảo: Nhờ lạc quan, không tự ti nên Trâm luôn học giỏi, hòa đồng!

Theo chân cô học trò nhỏ về xã Bình Thắng, nơi ngôi nhà nhỏ mọi người đang buồn bã cúng mâm cơm đúng 100 ngày mất của ông ngoại Trâm, cũng là lao động chính trong gia đình. Ông ngoại, người nuôi dưỡng và có sức ảnh hưởng lớn đối với Trâm, qua đời trong một tai nạn giao thông lúc đang chạy xe ôm. Ông là người đã ủng hộ suốt quá trình học tập, và câu nói “nếu cần phải bán nhà cho con học, ông cũng chịu” của ông đã hằn sâu vào tâm trí của Trâm. Bà ngoại Trâm đã 65 tuổi, không đất sản xuất, hàng ngày đi lãnh hạt điều về cạo vỏ, cộng thêm chút tiền của người chị của Trâm đắp đổi. Bà nói: Tôi không chữ nghĩa nên đời khổ, giờ mong cháu ráng học để đổi đời, nhưng tôi nghèo quá chỉ đủ nuôi cơm nó thôi.

Thầy Ngôi Em - Bí thư Đoàn trường nói, học sinh nghèo ở trường không thiếu nhưng ít có em nào biết vượt qua nghịch cảnh để học giỏi xuất sắc như Trâm. Ngoài ra, Trâm còn là thành viên Ban Chấp hành Đoàn trường rất vui vẻ, hòa đồng và nhiệt huyết, được thầy cô thương yêu, bạn bè quí mến. Vừa qua, em cũng được nhận giải thưởng Thủ lĩnh trẻ cấp tỉnh.

Khi hay tin nhóm tác giả gồm Bảo Trâm và 2 bạn khác vừa đoạt giải ba Cuộc thi Khoa học Kỹ thuật cấp quốc gia tại TP. Cần Thơ ở lĩnh vực hóa sinh, ai cũng vui mừng. Bảo Trâm chia sẻ: Dự án Bảo quản trái cây tươi lâu bằng dung dịch thuốc tím, nha đam và mủ gòn ra đời từ suy nghĩ, trái cây số lượng lớn thì đã có phương pháp bảo quản nhưng với số lượng nhỏ nếu không được bảo quản tốt sẽ mau hư và phải bỏ phí. Nhóm của Trâm đã thử nghiệm rất nhiều chất và nhận thấy sử dụng thuốc tím là hiệu quả nhất, trái cây có thể tươi trong nhiệt độ bình thường được 10 ngày. Dự án này còn được Trường Đại học Cần Thơ chấm giải đặc biệt.

Với ước mơ cháy bỏng là trở thành bác sĩ để cứu người, Bảo Trâm đang khiến nhiều thầy cô lo lắng khi kỳ thi đại học đã gần kề...

Bảo Trâm rất đam mê môn Hóa học và luôn tìm tòi học hỏi, ứng dụng những kiến thức đã học để sáng tạo. Em và 2 bạn khác vừa đoạt giải ba Cuộc thi Khoa học Kỹ thuật cấp quốc gia tại TP. Cần Thơ, với Dự án Bảo quản trái cây tươi lâu bằng dung dịch thuốc tím, nha đam và mủ gòn.
 

Làng trẻ trâu thành ông bà cử

Email In PDF.
(Báo Tuổi Trẻ Online)-Xã Vĩnh Hòa, huyện Ba Tri (tỉnh Bến Tre) có một ngôi làng được gọi là làng của những ông bà cử. Làng khu biệt ở ấp Bảo Hòa và ấp Vĩnh Đức Đông, với chừng vài trăm nóc nhà nhưng có đến bảy tiến sĩ, bốn thạc sĩ và cả trăm kỹ sư, cử nhân đang làm việc trong và ngoài tỉnh.

Làng của những ông bà cử là một vùng quê thuần nông nằm cách trung tâm huyện Ba Tri gần chục cây số. Ở đó dễ dàng nhận thấy trước sân mỗi nhà đều có một đống rơm làm thức ăn cho trâu bò. Đường sá, trường học, trạm y tế đều rất khang trang, chỉ có trụ sở UBND xã là lụp xụp vì đã xây dựng cách đây hơn 20 năm.

Học dưới làn bom đạn

Ông Hồ Văn Phúc, phó chủ tịch UBND xã Vĩnh Hòa, cho biết những năm cuối thập niên 1980, xã tiên phong thực hiện cải cách ruộng đất, chia ruộng cho người cày. Trung bình bốn nhân khẩu ở đây mới được 1 công đất (1.000m2) sản xuất. Diện tích đất sản xuất không ai hơn ai nên chẳng có kẻ giàu người nghèo. Dù vậy xã lại dẫn đầu cả tỉnh về số lượng con em đỗ tiến sĩ, thạc sĩ và cử nhân. “Việc học như là một phong trào ganh đua vậy. Nhà này có con đi học, đỗ đạt lại trở thành tấm gương nhắc nhở con cái hàng xóm. Cha tôi hồi xưa cũng thường nhắc bây học làm sao cho bằng gia đình thầy Châu” - ông Phúc chia sẻ.

Nhà thầy giáo Lữ Văn Châu ở ấp Bảo Hòa vừa được UBND xã Vĩnh Hòa công nhận là dòng họ hiếu học. Ông Phúc giới thiệu: “Đây là gia đình có nhiều cậu bé chăn trâu thành ông cử nhất làng. Hồi đó trường học cấp III ở đây chỉ có hơn 10 giáo viên mà con cháu của nhà thầy Châu đã chiếm hết bốn người”. Hiện tại, trong gia đình thầy Châu ngoài thầy Châu đã có học vị thạc sĩ còn lại có cả thảy 12 cử nhân là anh em, con cháu, trong đó có năm giáo viên và bốn bác sĩ.

Thầy Châu kể nhà có 10 anh em, thuở nhỏ phải dắt trâu ra đồng chăn đến tối mịt mới về. Lớn lên một chút anh em thay phiên nhau cày ruộng một buổi, đi học một buổi. Cả thầy, thầy giáo Lữ Tri Tôn (nguyên tổ trưởng tổ toán Trường THPT Phan Thanh Giản) và bác sĩ chuyên khoa II Lữ Minh Tâm (giám đốc Bệnh viện Đa khoa Minh Đức, thành phố Bến Tre, tỉnh Bến Tre) đều là những tay cày có tiếng trong vùng.

Sau khi học hết ba lớp ở làng thì cả ba anh em đều phải nghỉ học, làm quần quật ngoài đồng vì thời đó chiến tranh rất ác liệt. “Nhiều lần vượt đồn bót đi học đạn pháo bay vùn vụt trên đầu. Cha mẹ tôi sợ chưa học được con chữ đã không còn mạng trở về nên ngăn cấm không cho đi học nữa” - thầy Châu kể.

Vậy rồi ngót nghét bảy tám năm sau, khi chiến tranh tạm ổn, người trong làng lại giật mình khi thấy anh em thằng Châu chăn trâu, cao tồng ngồng mà còn cắp cặp lên thị trấn học với những đứa trẻ con. “Hồi đó 19 tuổi tôi mới học lại lớp đệ tam (lớp 10). Lớn tuổi nên tôi học hai lớp một năm. Toàn được làm lớp trưởng. Học được vài năm tôi về nhà lôi các em đi học lại. Đứa nào cũng 16-17 tuổi hết rồi. Nhờ vậy mà trở thành tấm gương hiếu học cho con cháu sau này”.

Rồi thầy Châu bùi ngùi: “Mấy anh em đi học hết nên ba má phải thay nhau ra ruộng cày. Còn tiền đi học thì má tôi phải chạy khắp xóm để mượn”. Sau này khi thầy Châu lấy bằng thạc sĩ còn các em trở thành giáo viên, bác sĩ, gia đình thầy mới bán hết số trâu và đem ruộng cho thuê.

 

Một giờ sinh hoạt truyền thống tại Trường THCS Vĩnh Hòa với bài giảng về tấm gương của các vị tiến sĩ của làng

Tôn trọng sự học

Trường THCS Vĩnh Hòa là tòa nhà khang trang bậc nhất ở xã Vĩnh Hòa với hai lầu và trang thiết bị dạy học hiện đại. Năm 2008, trường được công nhận là trường chuẩn quốc gia và là một trong những trường đầu tiên được công nhận của tỉnh Bến Tre. Nằm trang trọng trong phòng truyền thống là nơi giới thiệu về những vị tiến sĩ của làng.

Ông Nguyễn Vĩnh Viễn, chủ tịch Hội Khuyến học xã Vĩnh Hòa, cho biết gần chục năm nay xã Vĩnh Hòa vẫn duy trì truyền thống treo thưởng cho con em thi đỗ vào đại học với mỗi suất 500.000 đồng. Ông Viễn khoe: “Năm rồi toàn xã có 26 em thi đỗ đại học, tăng 10 em so với năm trước. Nhiều năm liền xã có học sinh đỗ các trường danh tiếng như Đại học Y dược TP.HCM, Đại học Bách khoa TP.HCM. Theo thống kê hằng năm xã này có khoảng 15-20 người ra trường có bằng đại học và có việc làm ổn định”.

Ngoài ra, những học sinh thi đỗ các kỳ thi học sinh giỏi cấp huyện và cấp tỉnh cũng được hội thưởng “nóng”. Kể cả giáo viên hướng dẫn các em thi học sinh giỏi đoạt giải cũng được hội khuyến học dành một phần thưởng khích lệ.

Mới đây nhân dân xã Vĩnh Hòa lại đón nhận niềm vui khi các con em học hành thành tài đã bắt đầu trở về phục vụ quê hương. Đơn cử như con trai lớn của ông Trần Văn Ửng đang chuẩn bị hành trang để về UBND xã làm sau khi tốt nghiệp Trường đại học Công nghiệp TP.HCM. “Các em về quê như một luồng gió mới và chẳng mấy chốc làng xã này sẽ phát triển đi lên” - ông Viễn hi vọng.

 

Vừa mò cua, bắt ốc vừa học bài

Không riêng gì gia đình thầy Châu mà nhiều gia đình có con em là những ông bà cử cũng đều xuất thân nghèo khó. Như gia đình tiến sĩ Nguyễn Văn Huấn, ở ấp Vĩnh Đức Đông. Tiến sĩ Huấn hiện tại là phó giám đốc Sở Giáo dục - đào tạo tỉnh Bến Tre, em trai là thầy Nguyễn Văn Chỉnh, đang là hiệu phó Trường THPT Phan Liêm.

Thầy Chỉnh kể những năm khó khăn anh em nhà thầy phải cắp sách vở theo người trong làng vào rừng mò cua, bắt ốc, lúc rảnh rỗi mang bài ra học. Đến tháng nước thì giăng câu giăng lưới hoặc làm đủ mọi nghề để có tiền mua sách vở.

 

Giữ nhiều trọng trách

Theo thống kê của UBND xã Vĩnh Hòa, làng cử nhân có bảy tiến sĩ, bốn thạc sĩ và hàng trăm cử nhân đã ra trường.

Điển hình như tiến sĩ Nguyễn Tấn Mẫn - nguyên thứ trưởng Bộ GTVT; tiến sĩ Nguyễn Ngọc Cẩn - nguyên hiệu trưởng Trường đại học Sư phạm kỹ thuật Thủ Đức (nay là Đại học Sư phạm kỹ thuật TP.HCM); tiến sĩ Lê Thị Cúc - nguyên giảng viên Trường Đại học Sư phạm TP. Hồ Chí Minh; tiến sĩ Dương Thành Đa - nguyên phó giám đốc Công ty Điện máy miền Nam... Mới đây nhất là tiến sĩ Nguyễn Văn Huấn - phó giám đốc Sở Giáo dục - đào tạo tỉnh Bến Tre.

Ngọc Tài

 
Trang 2 của 13

Danh mục

Đăng nhập