Sở Giáo dục và Đào Tạo Bến Tre

Du lịch Hàng Dương bên bờ biển Đông

Email In PDF.

Phan Lữ Hoàng Hà

(Bentre.gov.vn)-Trên 30 năm qua, là con rể của Thạnh Phú, tôi đã viết rất nhiều bài báo về Thạnh Hải nhưng bản thân thật bất ngờ khi thấy dòng du khách hàng tuần đổ về đây. Làm gì để giữ mãi du khách đến với Thạnh Hải?

Về lại quê biển…

Trước năm 1975, Thạnh Hải thuộc xã Thạnh Phong (huyện Thạnh Phú, Bến Tre) – đầu cầu tiếp nhận vũ khí Bắc Nam. Vùng đất ven biển Đông này cách thành phố Bến Tre khoảng 70 km. Một bạn đọc hỏi tôi: “Thạnh Hải có những bãi biển tương đối êm đềm, hoang vu nhưng tại sao phải hơn ba chục năm sau 1975, du khách mới biết nhiều đến Thạnh Hải?” Đáp: “Trước năm 2000, đường sá về vùng ven biển này rất bầm dập (khó khăn), đường sâu vào xã là những con lộ giồng cát bỏng, xe đạp chạy đã lún bánh xe, cùng xa xa là những ngôi nhà lá đơn sơ, rất nghèo”.

Image
Trên bãi biển Hàng Dương. (Ảnh: PLHH)

Giờ đây, từ thành phố Bến Tre, du khách lên xe du lịch và chừng sau hai tiếng đồng hồ là có thể đến được Thạnh Hải. Tại đây bộ mặt xã hội đã thay đổi rất nhiều, hai bên đường có rất nhiều ngôi nhà tường cấp 4 trở lên với trên nóc nhà có chảo thu sóng truyền hình Vinasat. Những địa danh một thời rất bí mật, hoang vu tại đây trước năm 1975 lần được… bật mí, trong đó phải kể đến dự án “Đường cồn Rừng” dẫn vào Hồ Cỏ - trung tâm của Thạnh Hải – đã được tỉnh Bến Tre đầu tư xây dựng khang trang, và đường ra cồn Tra, cồn Bững – nơi đang có hai tụ điểm du lịch biển là Tây Đô và Hàng Dương của Thạnh Hải – tuy đường hẹp hơn nhưng cũng đã được tỉnh đầu tư xây dựng thông thoáng đến sát biển.

Tôi trở lại Thạnh Hải vào đầu tháng 9/2013. Dưới ánh nắng chói chang và biển cả mênh mông, có trên 1000 du khách đã đến đây còn nơi giữ xe trên bãi biển, xe hai bánh, bốn bánh gởi san sát nhau, chật ních. Số người nói trên so với một xã heo hút như Thạnh Hải quả thật đông đúc, xôn xao. Tôi sáp vào một bàn có nhiều người bạn quen đang ngồi tại bãi biển Hàng Dương. Làm vài ba ly rồi tôi mới từ từ hỏi: “Động cơ nào thúc đẩy mấy bạn đến đây?”  Đáp gọn, tỉnh bơ: “Ngồi nhậu mát, mồi là đặc sản biển nhưng rẻ”. Một ông bạn ngồi kế bên tôi thì nói “sâu sâu” hơn: “Dù là thành phố trẻ Bến Tre nhưng giờ dân số cũng quá đông rồi, ồn ào lắm. Về đây, ngồi ngóng biển, nhậu chơi rồi chiều chiều, thông thả trở về. Đi một mạch xe đã qua cầu Hàm Luông”.

Theo chương trình, xe chúng tôi phải về lúc 13 giờ nên anh tài xế phải chạy ra chạy vào, thương lượng với các tài xế bạn để được de đầu xe ra trước mà cũng thật khó khăn, chiếc bốn bánh của chúng tôi mới lăn bánh được. Trong lúc chờ xe ra, tôi càng bất ngờ khi thấy bên cạnh có rất nhiều xe mang biển số thành phố Hồ Chí Minh, tức có nhiều người từ thành phố xuống đây. Lúc đó, trong đầu tôi vẫn nhớ mang máng lời của một du khách: “Đi không xa lắm nhưng vẫn có thể thấy biển. Ở đây không bị “chặt chém” như mấy chỗ khác. Tại đây cũng không có muỗi, nước không tanh mùi bùn như nhiều bãi biển khác tại ven biển đồng bằng sông Cửu Long”. Ừ, ra là vậy. Nhưng thu hút được khách về đây, công lớn thuộc về hệ thống giao thông nông thôn liền mạch tại Bến Tre.

Để giữ mãi dòng du khách?

Bãi Tây Đô bên cạnh bãi Hàng Dương do một tư nhân đầu tư xây dựng nên việc đón khách đến đây tương đối ổn định. Còn bãi Hàng Dương, nơi khách đến đông hơn thì thấy nhuếch nhác, lộn xộn như cái chợ bán hàng thủy sản ven biển Đông. Tại đây, ngoài một số dù che trông khá hiện đại, số vị trí còn lại là tự phát với những tấm bạt được căn lên, san sát nhau. Dưới những bóng mát đó, người ta bán nghêu, sò, ốc các loại, ghẹ, tôm, cua, mực tươi… Cứ mua hàng thủy sản rồi nhờ người bán nấu nướng, trả tiền công cho họ (vài chục ngàn đồng) và ngồi ăn, uống nơi gần đó.

Image
Du khách đến bãi biển Hàng Dương. (Ảnh: PLHH)

Hầu hết những người bán hàng thủy sản hoặc dịch vụ ăn uống tại đây là dân địa phương, tính tình chân chất, thưa thưa, dạ dạ, nhưng đều thiếu kỹ năng giao tiếp với khách du lịch. Tại các hàng quán “dã chiến” kia, chốc chốc rác thải rơi rớt, vương vãi tứ tung. Cảnh tượng càng xốn mắt hơn khi thấy rất nhiều xe gắn máy, không gởi xe nơi điểm giữ xe, chạy càn xuống bãi biển, tiếng máy xe in ỏi, bịu cát tung bay.

Mang những trăn trở trên, tôi gặp ông Trần Duy Phương - Phó Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Bến Tre. Ông Phương cho biết: “Hiện nay, điểm du lịch hấp dẫn nói trên thuộc phần đất rừng phòng hộ do Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh quản lý nhưng do các dịch vụ đón khách du lịch tại đây tự phát, phát triển quá nhanh nên các ngành đã ngồi lại tính toán để đáp ứng nhanh sự phát triển đó. Vì cơ sở hạ tầng còn hạn chế, nên đến nay ngành du lịch tỉnh vẫn chưa đưa du khách lữ hành đến đây. Tuy nhiên, trước bước phát triển quá nhanh này, các ngành tỉnh đã vào cuộc như mới đây Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Bến Tre đã đến địa phương hướng dẫn lập đội bảo vệ, tập huấn cho bà con những kỹ năng tối thiểu để tiếp khách du lịch và nhất là vấn đề xử lý rác thải. Bên cạnh đó, ngành giao thông sẽ mở những điểm thoát trên đường vì đường vào đây hẹp (xe bốn bánh gần như chỉ chạy được một làn xe ra hoặc vào), mở rộng bãi giữ xe, tôn tạo lăng Ông tại cồn Bững để tạo thêm điểm tham quan cho khách; còn ngoài biển, ngành có liên quan sẽ cắm biển báo hiệu, lập đội cứu hộ để giữ an toàn cho khách”.

Mặt khác, đường về Thạnh Hải còn phải qua sông Cầu Ván, rộng hơn 200 mét (hiện qua sông bằng phà kéo). Chiếc cầu này đang được khẩn trương thi công, dự kiến giữa năm 2014 sẽ hoàn thành. Qua Cầu Ván, trước khi đến Thạnh Hải là đoạn cuối quốc lộ 57(dài khoảng 10 km, đến Thạnh Hải khoảng 3 km) với đường sá lam nham, xe chạy dằn vật. Vì vậy, Bến Tre đã kiến nghị trung ương cấp vốn để đoạn cuối quốc lộ này được nâng cấp hoàn chỉnh sau khi Thạnh Phú có Cầu Ván.

 

Danh mục

Đăng nhập