Sở Giáo dục và Đào Tạo Bến Tre

Gương hiếu học và nghị lực phi thường của một học sinh trường chuyên

Email In PDF.

Một sáng cuối tháng 10/2010, thầy Trương Thọ Lương, Hiệu phó Trường Trung học phổ thông Chuyên Bến Tre (THPT Chuyên), gọi điện thoại cho tôi, giọng xúc động: “Ở trường tôi có một tấm gương hiếu học đáng khen ngợi. Em ấy mang trong người nhiều căn bệnh nhưng trong sinh hoạt hàng ngày em rất lạc quan, trong học tập em là một học sinh giỏi. Em vừa thi đậu vòng 1 và vòng 2 học sinh giỏi môn Địa Lý toàn tỉnh. Tới đây, em sẽ được sắp vào đội tuyển của tỉnh để thi vòng quốc gia”.

Tuổi thơ mất mẹ

Em tên là Huỳnh Thái Điền, hiện học lớp 12 chuyên ban văn, sử địa Trường THPT Chuyên Bến Tre. Ngồi đối diện với em Điền, tôi thấy nơi gương mặt của em toát vẻ thông minh, hiền hậu và khó đoán ra em đang mang trong người nhiều căn bệnh.    

Câu chuyện thương tâm ở em Điền cứ dài ra trong sự trắc ẩn khôn tả của người viết bài. Mở đầu, em nhìn tôi với vẻ dè dặt, nói: “Con lần đầu tiên mới tiếp xúc với nhà báo, mà chú định viết gì về con?”. “Chú viết con là một học sinh chẳng may mang trong người nhiều thứ bệnh, nhưng trong học tập, con có nghị lực phi thường đã và đang vượt qua nghịch cảnh, cả trường đều khen ngợi con. Thầy Trương Thọ Lương nói với chú như vậy”.

Em Điền bộc bạch: “Nếu chú viết về cháu như vậy thì được, chứ đừng viết để sau đó bạn đọc giúp cháu về vật chất. Phần này, cha của cháu có thể lo ổn cho cháu.” Giọng nói em Điền chậm lại: “Cháu xem truyền hình, có nhiều hoàn cảnh còn nguy nan, thương tâm hơn cháu nhiều. Hãy giúp đỡ những người đó.”

Nghe em Điền chưa nhắc gì đến người mẹ của em, tôi tế nhị: “Mẹ của Điền đang công tác ở cơ quan hay làm công việc gì?”. Nghe tôi hỏi, bỗng Điền lặng người đi, rươm rướm nước mắt. Sự biểu lộ này ở em làm tôi buâng khuâng, khó hiểu. Điền xúc động: “Mẹ của con bệnh ung thư máu, đã mất cách đây 9 năm rồi. Khi mất, mẹ của con 37 tuổi, con mới học lớp 4!”.

Sau khi chị Phạm Thị Mỹ Ngọc (mẹ của Điền) qua đời, mấy anh em Điền sống với bà nội tại quê nhà xã Lương Phú (huyện Giồng Trôm) rồi các anh của Điền lần lượt đi học đại học và du học nước ngoài.
Hiện nay, 2 người anh lớn của Điền đang theo học tiến sĩ ở nước ngoài, người anh kế của Điền đang học đại học.

Khi các anh của Điền đi học ở xa, Điền sống với bà nội, em học hết bậc tiểu học,THCS tại xã Lương Phú và đến năm 2008, Điền thi đậu vào lớp 10 Trường THPT Chuyên Bến Tre.

Điền rấm rứt: “Khi mẹ con sắp mất, mẹ có dặn là con phải cố gắng học cho hết cấp 3. Nghe lời mẹ dặn và thương mẹ, nên con luôn cố gắng trong học tập để mẹ con vui”.

Khi đi học ở Trường THPT Chuyên Bến Tre, Điền phải lên thị xã Bến Tre (nay là TP Bến Tre) để tiện cho việc học. Tại TP Bến Tre, Điền mướn một phòng trọ ở phường Phú Khương, một mình vừa nấu cơm ăn, vừa đi học.

Thêm lần nữa, tôi nhói lòng khi Điền cho biết: “Con còn bị bệnh tim và bệnh thận, cha của con đã đưa con đi mổ thận và mổ tim cách đây 4 - 5 năm”. “ Lúc nào thì mới phát hiện con bị bệnh ung thư máu?”- tôi hỏi Điền, em đáp nhỏ rức: “Lúc con học lớp 7. Năm rồi (2009), con đã đi ghép tủy nhưng bác sĩ nói không thành công. Hiện giờ, trong con mang hai thứ bệnh là suy tim và ung thư máu!”.

Lại hỏi: “Sao con không xin đi học ở gần chỗ cha con đang làm việc, để cha – con có nhau, tiện việc cho chăm sóc sức khỏe của Điền?”. Em Điền thổ lộ: “Con không bao giờ muốn rời xa mộ của mẹ con. Vả lại với cha của con, vì công việc, cha phải đi liên tục, nhiều nơi. Đi làm như vậy mới có đủ tiền để lo cho con và 3 người anh của con”.

Phấn đấu tuyệt vời trong học tập

Cô Liên Chi, giáo viên chủ nhiệm lớp của Điền cho biết, trước đây, 2-3 tháng Điền mới vô máu một lần nhưng gần đây, em thường bị choáng (do thiếu máu), có tháng em phải vô máu 2-3 lần! Những lần đi vô máu như vậy, một mình em tự đi.

Cô Liên Chi kể tiếp: “Nhưng em Điền là một học sinh nghiêm túc, nề nếp. Những khi em vừa vô máu, lẽ ra em phải nghỉ dưỡng sức vài ngày, nhưng không, em trở lại ngay vào lớp. Giữa tôi và em có lưu số điện thoại di động của nhau. Tối tối, tôi gọi cho em để theo dõi việc học hoặc khuyên em ngủ sớm. Còn Điền thì vẫn dặn tôi, vì em ở phòng trọ một mình, nên trước 6 giờ sáng, tôi gọi điện thoại cho Điền để em không đi học trễ hoặc để biết trong đêm, với bệnh tình của em, có sự cố gì xảy ra hay không”.

 Một chiều, tôi đến phòng trọ của Điền ở khu vực cầu Bà Mụ, phường Phú Khương. Trong căn phòng không mấy rộng, Điền đặt một bàn viết để ngồi học, bên cạnh là tấm chiếu để ngủ, phía cuối phòng là một bếp gas mini và mấy gói mì tôm trong kệ chén. Lúc đó, Điền đang ngồi ôn bài để mai đến lớp.

“Con có hay tin con vừa đậu vòng 2 thi học sinh giỏi môn Địa Lý toàn tỉnh?” -  tôi hỏi Điền. Em đáp lại với giọng vui vui, phấn khởi: “Dạ, sáng nay mấy cô của con vừa cho con hay”.

Hồi học lớp 9, Điền cũng đã đậu hạng 3 học sinh giỏi môn Đại Lý cấp THCS toàn tỉnh. Nói về sự say mê học môn Địa Lý, Điền cho biết, em đã thích học môn này từ hồi còn học tiểu học. Những năm học lớp 3, lớp 4, cha của em mua cho em một quả địa cầu để bàn với hình vẽ và tên các nước trên thế giới, nhờ vậy, ngay từ nhỏ, em đã thuộc làu tên từng nước. Sau này, khi học THPT, ngoài giờ đến trường, em luôn tìm đọc rất nhiều tài liệu có liên quan đến môn Đại Lý... Ước mơ lớn nhất hiện nay của em là sau này trở thành giáo viên dạy môn Sử, Địa.

Một sáng thứ hai đầu tuần, tôi đến Trường THPT Chuyên Bến Tre rất sớm để cùng chia vui với em Điền. Sáng ấy, trong giờ sinh hoạt dưới cờ, em được nhà trường biểu dương về tấm gương hiếu học. Và để chia sẻ với bệnh trạng của Điền, nhà trường tặng em 5 triệu đồng; các chi đoàn của trường tặng em nhiều món quà tinh thần để động viên em.

Trong giờ phút cảm động đó, Bí thư Đoàn Trường Lê Chí Hiếu nói lên điều ước ao: “Với sự tiến bộ vượt bậc của y học hiện đại, chúng ta hãy tin tưởng em Điền sẽ được cứu khỏi, và rồi em sẽ bước vào đại học để toại nguyện những ước mơ và thực hiện đúng với lời dặn dò của người mẹ trước lúc trút hơi thở cuối cùng”.

Nhìn em Điền hồn nhiên, vui đùa với bạn bè cùng lớp, tôi cũng thầm mong những ước ao đó sẽ thành hiện thực.

 Phan Lữ Hoàng Hà  

 

Danh mục

Đăng nhập